“Tuyệt chiêu” của Juventus trên TTCN

Khi các hảo thủ còn đang ở vào độ tuổi sung sức nhất trong bóng đá đỉnh cao như Adrien Rabiot hoặc Aaron Ramsey gia nhập Juventus theo hình thức chuyển nhượng tự do, thiên hạ không khỏi giật mình nhớ ra cái gọi là “truyền thống” đáng nể của đội này.

Juventus: Giỏi mua miễn phí? Chưa chắc

Gọi là “tuyệt chiêu” trên thị trường chuyển nhượng cũng được. Juventus từng có Paul Pogba, miễn phí. Andrea Pirlo chuyển từ AC Milan sang Juventus cũng theo con đường miễn phí. Và còn rất nhiều trường hợp đáng kể nữa.
Thành công thì quá rõ rồi. Nhưng những câu chuyện mang tên Pogba hoặc Pirlo được giới quan sát mặc nhiên kết luận là “thành công” trước tiên chỉ vì một lẽ đơn giản: Juventus không phải tốn phí chuyển nhượng. Nói cách khác, đấy là thành công tương đối. Giả sử Juventus mua Pirlo khi anh vẫn còn hợp đồng với AC Milan, thì vẫn với Pirlo ấy, đánh giá mức độ thành công của Juventus ra sao lại là cả một chuyện khác.
Thật ra, chuyển nhượng tự do chỉ là sự thể hiện trên bề mặt. Chẳng lẽ một Adrien Rabiot ở tuổi 24, hoặc một Ramsey ở tuổi 28, lại là “hàng dạt” có giá 0 đồng và Juventus tuyển mộ những cầu thủ ấy một cách miễn phí? Chắc chắn rằng không bao giờ!
Hồi xác nhận việc chia tay Paul Pogba (năm 2012), HLV Alex Ferguson nói rằng hợp đồng đã hết và đôi bên không ký kết gì nữa. Rồi ông nói thêm: “Theo như những gì tôi biết thì Pogba đã ký hợp đồng với Juventus từ lâu lắm rồi”! Vâng, đấy là câu chuyện “đi đêm”, và sẽ chẳng ai biết Juventus phải trả bao nhiêu cho cả Pogba lẫn nhà đại diện, để có Pogba khi anh chấm dứt hợp đồng với M.U. Không thể “miễn phí” được.

Nhưng tất nhiên, sẽ phải có những “chiêu thức” khác nhau cho những trường hợp khác nhau, và đấy là lý do khiến thiên hạ tôn sùng khả năng “mua người miễn phí” của Juventus. Đối với những tài năng trẻ, có thể kiên nhẫn “góp gạo” suốt nhiều năm liền. Với các lão tướng vẫn còn phong độ, như Pirlo (gia nhập Juventus ở tuổi 32), “mồi nhử” là bản hợp đồng 3 năm thay vì chỉ là 1 năm như cách làm quen thuộc ở những đội khác. 
Trả lương cao – ở đây tất nhiên phải hiểu là cao hơn rất nhiều so với mặt bằng lương của các cầu thủ cùng đẳng cấp – là một điều kiện bắt buộc khác để ký hợp đồng miễn phí với các hảo thủ tự do chuyển nhượng. Gọi là “miễn phí” thế thôi, chứ thật ra vẫn có phí này hoặc phí khác.
Dù sao đi nữa, quả vẫn có chút khác biệt giữa việc chiêu mộ các hảo thủ chuyển nhượng tự do với việc mua hẳn ngôi sao đang còn hợp đồng. Khác biệt này giống như người ta có thể chạy nhanh hơn 1 bước so với đối thủ cùng đẳng cấp, nếu biết cách chuẩn bị và kiên nhẫn chuẩn bị, thật công phu.
Một khi Juventus – ông lớn đã ngự trị 8 năm liền ở Serie A – phải quan tâm đến chút tiền còm mà họ có lợi trong chiến lược tuyển mộ cầu thủ tự do chuyển nhượng, thì có khi đấy lại là nỗi lo, hơn là cái hay đáng học hỏi. Ngày xưa, cả Juventus nói riêng lẫn Calcio nói chung, không bao giờ phải tằn tiện như thế.
Đấy dĩ nhiên là cái thời mà ai cũng phải công nhận Calcio là nền bóng đá giàu mạnh nhất thế giới.